Trang chủ Dạy Con Mẹ Pháp dạy con phải biết cách chờ đợi

Mẹ Pháp dạy con phải biết cách chờ đợi

0
Chia sẻ
Mẹ Pháp dạy con phải biết cách chờ đợi
5 (100%) 2 votes

Bạn có biết cha mẹ Pháp dạy con như nào không? khi một đứa trẻ đặt vào nôi ngủ, nếu chúng tỉnh giấc và gào khóc thì cha mẹ chúng sẽ bỏ mặc trẻ khóc chứ không hề có suy nghĩ sẽ ru con ngủ đâu. Điều này có phải là cha mẹ Pháp đã quá thờ ơ với con cái không, thực tế thì đây lại là chìa khóa con quan trọng của mẹ Pháp trong việc dạy con. Mẹ Pháp dạy con phải biết cách chờ đợi.

Bài học ‘đội gạt tàn’

Mẹ Pháp dạy con phải biết cách chờ đợi

Các bà mẹ Mỹ thường đáp ứng dễ dàng những yêu cầu của con cái đưa ra, khi đứa trẻ giở chiêu trò la hét, gào khóc thì chắc chắn người lớn dù có cứng như nào cũng phải đầu hàng thôi. Tuy nhiên các bà mẹ ở Pháp lại có cách để trị con, họ cho rằng con vẫn chưa thể nào nhận thức được đúng, sai, chưa hiểu được điều chúng thật sự cần là gì. Do vậy mà người lớn sẽ không đáp ứng những đòi hỏi vô lý của con.

Bài học đầu tiên mà họ dạy con là sự chờ đợi. Đây cũng là chìa khóa mà các bà mẹ Pháp dùng để dạy con. Bài học áp dụng ngay khi con họ sinh ra, khi đứa trẻ cho xuống nôi ngủ, lúc chúng tỉnh giấc, chúng sẽ gào khóc và điều mà cha mẹ làm là để trẻ khóc mệt và trẻ tự ngủ. Bởi vậy mà các trẻ em nhỏ 2 – 3 tháng tuổi trong gia đình Pháp luôn ngủ ngoan ngoãn một cách kỳ lạ.

Mẹ Pháp dạy con phải biết cách chờ đợi

Trong ăn uống, mẹ Pháp phân định rõ ràng cho con rằng con sẽ chỉ được ăn 3 bữa chính và một bữa ăn nhẹ, do đó mà khi những đứa trẻ Mỹ đòi bố mẹ đồ ăn vặt thì trẻ con Pháp lại ngồi chờ bữa ăn. Pamela luôn lấy những đứa trẻ ở Pháp ngồi kiên nhẫn trên bàn ăn đợi thức ăn bê ra trong khi con cô thì lại hiếu động, tay chân cựa quậy. Để trẻ con biết chờ đợi và nhẫn nại là điều mà gia đình Pháp đang áp dụng hết sức cương quyết. Họ dùng hình thức dạy nghiêm khắc nhất đó là để trẻ đội gàn tàn thuốc trên đầu trong 1 giờ hàng ngày.

Bài kiểm tra kẹo ngọt

Mẹ Pháp dạy con phải biết cách chờ đợi

Pamela có một người bạn Pháp tên là Delphine và cô ấy nói rằng cô chưa từng vạch ra một phương pháp dạy con cụ thể gì, mặc dù trong cuộc sống thường ngày thì cô luôn đặt ra những nguyên tắc và yêu cầu bọn trẻ phải tuân thủ. Delphine nói rằng khi cô mua kẹo cho con gái Pauline, cô không cho phép con bé được ăn kẹo ngay mà để con ăn xong bữa ăn nhẹ là 4 giờ chiều. Tuy rằng điều này khiến con bé phải đợi chờ mỏi mòn nhưng Delphine nghĩ rằng mình đang dạy con cách hoãn sự sung sướng lại.

Khi Pamela và Delphine đang nói chuyện hết sức vui vẻ thì Pauline chạy đến bên mẹ và muốn nói một điều gì đó, khi đó Delphine quay sang con gái nói ” con hãy đợi mẹ 2 phút thôi, mẹ đang nói chuyện cùng bạn mà”. Pamela bị ấn tượng ngay bởi cách nói chuyện dịu dàng, ôn tồn và không kém phần cứng rắn của cô bạn. Nó chứa cả sự ngọt ngào, sự tin tưởng tuyệt đối rằng con gái sẽ luôn nghe lời và chờ đợi như thường ngày.

Mẹ Pháp dạy con phải biết cách chờ đợi

Delphine chia sẽ rằng cô dạy con tự chơi trò chơi một mình, điều này giúp chúng tự lập hơn, chúng có thể tự tìm thấy hạnh phúc của riêng chúng, chúng sẽ không đòi hỏi hay quấy nhiễu bố mẹ nữa.

Khi đánh giá khá năng chờ đợi của trẻ nhỏ, giáo sự tâm lý học Mischel đã làm một thí nghiệm tên là ” bài kiểm tra kẹo ngọt” và ông để một viên kẹo trên bàn, dẫn đứa trẻ 4 tuổi vào phòng. Ông nói với đứa trẻ là ông sẽ đi ra ngoài 1 lúc và nếu khi ông trở về mà cây kẹo còn nguyên thì ông sẽ thưởng cho cháu thêm 2 cây kẹo và nếu cháu ăn mất cây kẹo trên bạn thì cháu sẽ không có thêm cây kẹo nào nữa.

Mẹ Pháp dạy con phải biết cách chờ đợi

Một kết quả diễn ra theo suy nghĩ của ông, đứa trẻ chỉ đợi được khoảng 30 giây mà thôi và sau đó nó ăn mất cây kẹo, ông tiến hành với những đứa trẻ tiếp theo và thấy rằng trong 3 đứa trẻ thì chỉ có một đứa trẻ mới cố gắng đợi hết 15 phút. Điều này chứng tỏ rằng cách mà chúng có thể vượt qua cám dỗ là chúng phải xao lãng, quên đi cây kẹo ở trên bàn. Ông Mischel nhận ra rằng người có khả năng chờ đợi tốt, kiềm chế ham muốn tốt thì khả năng tập trung và lý trí tốt hơn.

Ông Mischel chưa từng đến Pháp làm thí nghiệm tuy nhiên ông ngạc nhiên khi thấy sự khác biệt giữa trẻ Mỹ và trẻ Pháp. Ông tự hỏi phải chăng cách dạy của các bậc cha mẹ Pháp đó là kìm hãm sự sung sướng của chúng lại, việc này giúp chúng điềm tĩnh hơn, chúng sẽ không bị chán nản khi làm việc gì đó. Trẻ em ở Mỹ thì lại có khả năng kiềm chế trước khó khăn kém hơn rất nhiều. Chúng muốn cha mẹ đáp ứng tất cả những yêu cầu của chúng và nếu không được đáp ứng thì chúng sẽ rất suy sụp tinh thần.